Chùa, thiên nhiên, thiền, sex

  1. Chùa: nơi thờ
    Phật, sinh hoạt tín ngưỡng Phật giáo
  2. Thiên nhiên:
    không nhà cao tầng, không xe dùng nhiên liệu, trong lành, hoang dã
  3. Thiền: có nhiều
    kiểu thiền, nôm na là làm mình an tĩnh, trẻ con hơn
  4. Sex: nhiều người
    biết đến sex, nhưng thường hiểu biết không đúng đắn, thiếu khoa học

4 khái niệm được tung ra, chia làm 2 cặp.

Cặp thứ nhất

 

: Chùa và thiên nhiên

Chùa là nơi sinh hoạt cộng đồng, thiên nhiên thì vắng mặt đời sống cộng
đồng, vậy thực sự cặp này là đối lập hay tương đồng

 

?

Trong sâu thẳm tâm thức người Việt, đến chùa, nhà thờ, đình, hay nơi
sinh hoạt tín ngưỡng… nơi linh thiêng, nơi sinh hoạt cộng đồng, gặp gỡ và chia
sẻ… đó là nơi không cần có lớp màn bảo vệ. Tất cả đều bình đẳng, tất cả đều trở
về với trong sáng, tin tưởng, thương yêu… Nếu tôi bị người ta trêu, hay nói
khích ở ngoài đường… tôi thấy bình thường, nhưng nếu là giữa chùa, chắc tôi
khóc mất. (đoạn này trích từ entry «

 

Cái tôi-sợ đi chùa

 

» ở ngay trước entry này) Vào những nơi ấy, ta vào một thế giới chan
hòa, không âu lo và phiền muộn. Hành động của ta là vì mọi người, nếu ta để ý
đến tư thế ngồi của mình, đấy là vì người khác. Và ta làm điều đó đơn giản,
không có suy nghĩ rằng mình làm thế để bà kia quý mình, để người ta không cười
mình, trường hợp này, cũng là trường hợp đa số chúng ta làm ngoài đời. Còn
trong chùa thì đơn giản, làm vì mình muốn người khác hạnh phúc hơn. Chỉ khác
nhau có một câu, nhưng cách nghĩ khác đã làm nên một hành động khác, thái độ
khác, tâm trạng khác rồi.

Thiên nhiên cũng thế, trở về với thiên nhiên, ta không cần nghĩ xem
mình là ông này bà nọ, mình chẳng là ai cả, mình không phải lo lắng khi vừa
quát một ai đó, không phải sợ hãi vì vừa làm phật ý người này người nọ… không
cần xem áo hôm nay được là thẳng chưa, hay còn nhầu nhĩ… ta nghịch cát, cười và
cảm nhận.

Cái chung của chùa và thiên nhiên, đấy là sự biến mất tạm thời của Cái
tôi- còn gọi là Bản ngã. Có thể theo cách thức của chùa, là hòa cái tôi ấy vào
cái ta chung của cộng đồng

 

; có thể theo cách thức của thiên nhiên, là làm mất liên hệ với xã hội,
để cái tôi, vốn được những nề nếp sáo mòn hậu thuẫn, cũng mất đi theo.

Mất mát, thường đi liền với đau khổ, nhưng mất Cái tôi, thì không ai
khổ, mà chỉ sung sướng hơn thôi. Mất Cái tôi, là mất cảnh phải gồng mình lên
làm cái bóng của chính mình, cái bóng mà suốt hàng chục năm gia đình, xã hội
khoác lên người ta, áp đặt cho ta. Mất Cái tôi, là mất đi cái tâm của người lớn
hay suy xét, hay lý luận, hay lo chuyện tương lai, hay truy tìm quá khứ, là
biết sống vui vẻ và hài lòng. Những người có Cái tôi nho nhỏ xung quanh tôi
toàn là những người vui vẻ, dù họ làm theo phương pháp nhập thế, hay lánh đời.
Họ tươi trẻ, thường thì nhìn khuôn mặt, dáng điệu của họ, khó ai có thể đoán ra
tuổi thật, mà thường chỉ đoán họ nhỏ hơn tuổi thật từ 10-30 năm. Do cha mẹ sinh
ra, nhưng cũng do sự hồn nhiên, yêu đời, vô tư của họ. Và thường thì họ rất
quyến rũ.

Những người có Cái tôi to thì ngược lại. Đời là như thế, tình là như
thế. Cái tôi- luôn gắn liền với sự giả dối, đau khổ, sợ hãi… Và chúng ta cứ
sống với Cái tôi ấy, không biết từ bao giờ.

Cặp thứ hai

 

: thiền và sex

Phật
đạo thiên kinh vạn quyển, thiền chỉ là một phần; và rất nhiều Đạo khác cũng
dùng thiền như một phương tiện tiến tới mục đích. Thiền cũng chia ra làm nhiều
loại, có cái nâng cao sức khỏe, có cái tiến tới trí tuệ, có cái tạo thần thông…

Nhưng
nhắc làm chi đến điều dị biệt, Thiền, nhìn theo một giác độ nào đó, là trở lại
làm trẻ thơ. Cái dáng ngồi, cách thở, dòng suy nghĩ… của một đứa trẻ. Để dần
dần, những luân xa, kinh huyệt trở lại trạng thái mạnh mẽ và trong sáng, dòng
suy nghĩ an bình… như những đứa trẻ. Tham sân si làm bế tắc không chỉ phần tâm,
mà cả phần thân dần bị bào mòn. Và nhìn lại một chút xem, một đứa trẻ thì không
có Cái tôi to, những cảm xúc tiêu cực không có khả năng làm hại nó. Chỉ có
người lớn mới ôm mối hận 10 năm trả thù chưa muộn để bực mình, chỉ người lớn
mới tị hiềm nhau từng cm đất để cau có… Và thiền giúp ta tự tại hơn, nhận ra
những thứ mà mình ôm đồm, cho là quan trọng cũng chỉ quan trọng ở một mức tương
đối nào đó, nhận ra có nhiều giá trị khác để ta phấn đấu và học tập.

Bàn
đến sex thì khó hơn nói về thiền. Người ta sợ nhìn mình, sợ những gì đã diễn ra
trên trái đất từ buổi khai thiên lập địa. Vì sex nên chúng ta sinh ra trên cõi
đời này, nó chính là cái gốc của các xúc cảm luyến ái. Ham âm thanh, ham hình
đẹp… là cái ngọn, nhưng gốc của nó là sex. Sex là phần thiên nhiên nhất của con
người. Và lướt qua vài tác dụng của nó ở các sách cổ và ở nghiên cứu khoa học
hiện đại xem : Tăng tuổi thọ, nâng cao sức khỏe, sống vui vẻ, giảm stress, tăng
tình cảm (thực chất là sự giao hòa thống nhất giữa hai cá thể vốn độc lập), …
và cao hơn là giác ngộ. Sex không kém gì thiền.

Vấn
đề tồn tại là chúng ta hay quy kết quá. Chúng ta quy kết những kẻ đi học thiền
là những ông già bà lão dở hơi sắp chết; quy kết những người trẻ học thiền là
những kẻ điên khùng, sướng không biết đường sướng dù chẳng biết thực sự thì ai
sướng hơn ai. Chúng ta quy kết sex thuộc phần Con, và che giấu nó. Người lớn
bảo trẻ con bịt mắt lại khi thấy một cảnh phim nóng; bố mẹ tôi chẳng bao giờ
bắt tôi làm thế, nhưng người yêu tôi thì thi thoảng vẫn đùa đùa kiểu vậy! Không
hiểu biết, thì dẫn đến cách nhìn sai lệch. Vì thế nên người ta xem phim 3x, nhà
chứa mọc lên, người ta ngoại tình để thỏa mãn sinh lý, nhiều người chia tay
nhau vì một trong hai người không thực hiện yêu cầu của người kia…Cái đấy không
ai nói, nhưng đầy rẫy. Đó là hậu quả của sự thật là chúng ta không hiểu biết về
sự thật: Sex là một trong những phương tiện của tình yêu. Nó không thể và không
phải là tình yêu, nhưng cũng không vắng mặt trong tình yêu. Tình yêu nam nữ, là
biểu hiện nhỏ hơn của Tình Yêu rộng lớn; trong đó cả hai hòa vào nhau, để Cái
tôi riêng của mỗi người phải lùi bước phục vụ cho sự hòa hợp chung.


sự hòa hợp chung đấy mang lại sự trẻ thơ không chỉ trong tâm lý yêu đời, phóng
khoáng mà còn đầy ắp trên khuôn mặt hồng hào, ánh mắt sáng, dáng điệu tự nhiên.
Sự hòa hợp âm dương khiến cho không còn âm, không còn dương… Hồi bé, cách đây
khoảng chục năm, tôi đọc bài báo viết về hình khắc họa nam thần và nữ thần ôm
ấp nhau trên các bức tường của đền thờ Ấn độ. Lớn hơn thì tôi thấy nhiều người
nói đến tín ngưỡng phồn thực của rất rất nhiều dân tộc… Đó là biểu hiện của văn
hóa sinh sôi nảy nở, niềm tin vào cuộc sống, nhưng sâu hơn, nó nói lên rằng
cuộc sống cần cả âm và dương cũng như cần có cả nam và nữ, nó cũng nói lên khi
âm dương nhất thể thì đó là người mạnh nhất. Tôi tin rằng người mạnh nhất là
người không ôm âm, không cõng dương, mà vừa có âm vừa có dương. Những người ấy
cần âm thì có âm, cần dương thì có dương… chẳng phải là người tự tại sao? Và bỏ
qua âm, bỏ qua dương để sống với phần không âm không dương cũng là một trong
những cái đích của thiền.

Những
mặt đối lập vẫn hài hòa sống cùng nhau với cả điểm tương đồng và dị biệt, và
nên để như thế. Nhận ra những tương đồng, nhìn thẳng vào dị biệt, ta sẽ thấy
bức tranh toàn cảnh: một con voi, thay vì chỉ là cái vòi hay cái đuôi.

copyright from http://kikiko.wordpress.com

Posted in Life | Leave a comment

Đã có bao giờ bạn cảm thấy

Bạn đã bao giờ để ý rằng khi bạn cảm thấy nhớ một người nhiều nhất là khi người đó ngay bên cạnh bạn mà người đó không phải là của bạn?

Bạn đã bao giờ để ý rằng điều nào đau lòng hơn : nói về một điều rồi về sau ước giá như bạn không nói; hay là không nói gì để rồi về sau ước giá như bạn nói ?!

Bạn có bao giờ để ý rằng, những điều quan trọng nhất luôn là những điều khó nói nhất ?

Bạn có bao giờ ngại nói với một người rằng bạn yêu mến người đó ?Nếu bạn nói, có thể họ sẽ làm bạn đau lòng. Nhưng nếu bạn không nói, bạn có thể làm đau lòng họ.

Bạn đã bao giờ cảm thấy ngại quan tâm đến một người nào đó quá nhiều, đơn giản vì bạn sợ người đó không quan tâm lại bạn nhiều như thế, hoặc thậm chí là chẳng quan tâm chút nào đến bạn ?

Bạn có bao giờ nghĩ rằng, cuộc sống ngập những rủi ro và cần những bước nhảy vọt ? Đừng là một con người luôn phải nhìn lại để tự hỏi mình có thể có gì, mình đã không nên làm gì… Vì không ai đợi bạn được mãi mãi…

Posted in Life | Leave a comment

Happy Birthday

Em bảo “Chúng ta hãy là bạn thân, đừng làm người yêu” vì “người yêu sẽ có lúc chia tay, còn bạn thân là mãi mãi”
Anh không hiểu. Vì sao phải thế.
Khoảng tối lớn nhất trong lòng em, là nỗi sợ. Nếu nắm trong tay rồi vụt mất… có đau không? Thà chưa từng có! Em không biết…
… Vì đời vốn không có tình vĩnh viễn. Nếu ngày mai chúng ta không còn yêu nhau. Nếu ngày mai trong lòng anh em không còn là gì cả. Sẽ buồn không?
Đánh mất người thân nhất trong lòng là 1 cơn ác mộng. Nếu buổi sáng thức dậy để biết rằng đã không còn gặp người đó được nữa, tim mình có quá rỗng không?

Thật ra em không có lòng tin ở anh, hay là ở bản thân mình? Vì đã từng mất mát, nên không dám nắm giữ. Vì không có gì trong tay, nên ngại phải sở hữu. Vì 1 nỗi ám ảnh nào đó vô hình làm giật mình khỏi những giấc mơ và thấy mắt mình ướt. Vì sợ chia ly … Cảm giác bất an này làm sao mà thoát?

Thì ta đừng thuộc về nhau…Em sẽ không sợ mất anh…
Bạn bè bảo chúng ta là 1 đôi…Em cười nói chúng ta là bạn tốt.
Cha hỏi bao giờ mình đám cưới… Em phủi tay, sẽ chẳng bao giờ em lấy anh.
Mà nếu vậy thì lấy ai đây?
Cho dù bao năm không gặp, ngồi xuống uống cùng tách cafê, ai cũng thấy anh đặc biệt với em hơn tất thảy người khác.
Thấu hiểu. Có phải chăng?
“Chúc mừng sinh nhật!”- Mỗi năm đều cùng 1 câu, 1 dịp, 1 ngày. Anh chưa bao giờ quên. Vẫn chờ đợi sao?
Nếu ước mơ thật sự của chúng ta là ở bên nhau, sao cứ lần lữa bao năm không nói.

Đến bao giờ mới nhận ra, rằng tay quá nhỏ, đã từng vuột mất mẹ, không thể vuột mất cả anh.
Vì sẽ có lúc, đưa tay ra nắm, đã chẳng còn người.

Nếu biết sẽ khóc khi anh bảo cưới vợ, sao lại còn nuốt nước mắt chúc mừng.
Bảo rằng chẳng có gì đề trông chờ… mà vẫn mong người ta đợi.
Bảo đừng yêu cầu em bất cứ điều gì … mà vẫn về vì nhớ.
Bảo không yêu… mà vui vì áo cưới tưởng của mình.
Khóc.. vì đã tin chúng ta thuộc về nhau, dù bất cứ chuyện gì. Làm sao tránh được những giấc mơ tan?

Mỗi năm, 1 dịp, 1 ngày. Gửi em lời chúc mừng sinh nhật. Dù không ở bên. Dù không gặp lại… Có biết không, nếu thêm 1 ngày sống, anh vẫn đợi. Tiếc rằng không thể. Lời nói dối cuối cùng…
Đó là vì em đã bảo “Chúng ta hãy là bạn thân, đừng làm người yêu”

Sau cơn giận tan, em vẫn chờ mỗi năm lời đó : “Happy Birthday”. Đã tin chưa – Tình yêu là thật?

Posted in Life | Leave a comment

Welcome back

Long time no see and welcome back wordpress🙂

Posted in Life | Leave a comment

Happy Birth to My Friends

Happy birthday to My Friend.

Born in 10/2007

Best wish for U

————————–Cao Hoang Yen VY—————–

Ha Si Son

Hoang Vuong Quoc

Voi su tham gia cua mot so nhan vat phu hoa😀

THE END. NICE DAY

Posted in Life | Leave a comment

Ngộ Nghĩng

 

Những bức ảnh ngộ nghĩnh!! 

user posted image

 

user posted image  

user posted image

user posted image

 

user posted image

 

user posted image

 

user posted image

 

Cú đội đầu lịch sử!!

user posted image
Đỡ cú song phi nè!!
user posted image
Jack (Titanic) ơi!!Em đang bay!!
user posted image

 

user posted image
Thời thế tạo anh hùng!
user posted image
Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh
user posted image

Baby thời nay

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

Vẫn là baby thời nay!

user posted image

user posted image

Bia rượu thời sinh viên!

user posted image

user posted image

 

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

 

user posted image

 


user posted image

 

user posted image

user posted image

 

user posted image

user posted image

 

user posted image
user posted image.
user posted image

 

user posted image

 

user posted image
user posted image

 

user posted image

user posted image

 

user posted image
Than ôi! Phụ nữ thường bôi vẽ lên mặt mình và vẫn tưởng rằng như thế là đẹp!!

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

 

user posted image

user posted image
Trò chơi thú vị

user posted image

user posted image

user posted image
Chỉ có ở Việt nam

 


user posted image

user posted image

 

user posted image

user posted image

user posted image
Đường truyền mạng nghẽn!! Tôi bị out!!

user posted image

user posted image

 

user posted image

user posted image
Lướt cùng mây gió

user posted image
Ai bảo không cho tui ra sân
user posted image

user posted image

Lại là trẻ em thời nay!!

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

user posted image

 

Này thì khỏi lo công an bắt vì tội đi xe dùng di động nữa

user posted image

Ngang tài ngang sức
user posted image
user posted image

user posted image
Lời tỏ tình dễ xương
user posted image

Posted in Zui | 1 Comment

Thiên nhiên hoang dã

 
Nhịp sống của các loài vật trong thời đại hiện nay…..🙂

 – Nhanh lên mày, có bắt con cá mà cũng lâu, tao mỏi chân lắm rồi !!
Hơi thấp mày ạ, tao với chưa tới, kê thêm vài quyển sách nữa đi, tao cũng đói lắm rồi.

Cầu chúa cho con năm nay ăn vụng mà ko bị chủ bắt gặp và kiếm được cô vợ xinh hơn thằng Miu đen hàng xóm !

Quái thật vừa ra nghe điện thoại mà con Công đã không cánh mà bay, thế là toi bữa Công quay tối nay rồi, mụ vợ thế nào cũng cằn nhằn đây, cúc cu, cúc cu……

Hị hị, mình khác nào Dêm Bông (Điệp viên 007), sống ở thời công nghệ cao khóai thật.

Đói quá, rình từ sáng đến giờ chưa câu được con nào cả. Có lẽ 10$ là hơi ít chăng, thôi ăn chơi không chịu tốn kém thử tờ 50$ xem, hi vọng đến trưa có bữa để đánh chén.

Tí, Tèo đâu, nhanh lên???? Máy bố lại bị treo rồi, mỗi thằng giúp bố một đuôi để ấn Ctrl_Alt_Del nào, bực quá !!

Trông mình thật lộng lẫy trong ngày cưới

Album ảnh gia đình nhà cá sấu…… ^_^

Posted in Zui | Leave a comment